NÀNG TIÊN CÁ SARACEN

Saracen hầu như chưa có tên trên bản đồ du lịch. Đó là một vịnh nhỏ hình trái tim, dài chừng 5 km, phía đông Koh Rong Sanloem. Theo tiếng Khmer và tiếng Thái, “Koh” là đảo. Koh Rong Sanloem, rộng 48 km2, dân số hơn 300 người, cách tỉnh Sihanuok chừng 24km đường biển, là đảo lớn thứ 2 của Campuchia (lớn nhất là Koh Rong, rộng 78 km2, dân số chừng 1.200 người). Nhiều khách Việt đã đến tắm ở Saracen nhưng không nhớ tên vịnh, chỉ biết tên đảo. Còn thác và hồ Pha Lê cam đoan chưa ai biết vì mới được Lửa Việt đặt tên vào tháng 7 vừa rồi. Thác nằm ven biển, phía tây Saracen, trong Freedom resort, nhưng ai vào tắm cũng được. Thác có nhiều tầng nhỏ, nối với biển bằng hồ tự nhiên, nước trong nhìn tận đáy. 


ĐƯỜNG RA ĐẢO.

Từ Việt Nam, muốn đến Saracen phải nghỉ đêm ở Sihanouk (trước đây gọi là Sihanuokville) vì tàu ra đảo chỉ khởi hành vào buổi sáng, từ khoảng 9 - 10g tùy hãng. Bãi Ochheuteal tấp nập hàng quán, nhiều nhất là BBQ hải sản, sạch sẽ và không xô bồ. Khách ngồi tràn ra biển, nhâm nhi bia Angkor và hải sản tươi nướng than, mua và đốt thử các loại pháo bông cây, pháo xẹt, pháo hoa chùm… xả stress.

Mùa nắng, tàu ra đảo đón khách tại bãi Ochheuteal, còn mùa mưa; tàu dời về bãi Independence, ngang qua làng chài Phum Nesas và Chne Bang (đê chắn sóng). Giá vé tàu thường là 25 usd khứ hồi; có trà, cà phê, nước suối miễn phí. Lượt đi có ăn trưa buffet mini sau đó thả neo cho khách tắm biển, lặn ngắm san hô, câu cá thư giãn…cạnh Koh Tang. Chỉ có dân bơi giỏi mới dám nhảy xuống biển sâu vài chục mét để tắm. Các tay bơi tập tễnh và đa phần khách Việt, vừa ăn no, chỉ đứng nhìn thiên hạ nô đùa. 13g30 tới đảo. Lượt về, tàu rời đảo lúc 15g30, có thêm lon bia hoặc nước ngọt và chỉ 2g là tới đất liền. Tàu cao tốc giá 30 usd khứ hồi, hải trình chỉ 45 phút.

Campuchia có 445km bờ biển, số đảo ít nhưng các bãi biển đẹp, tắm được quanh năm. Đặc biệt các đảo đều hoang sơ và ít dân cư; rất lý tưởng để phát triển các loại hình du lịch sinh thái. Koh Sanloem, còn gọi là Samloem, Samlom; chỉ mới làm du lịch từ vài năm nay. Toàn đảo là rừng nguyên sinh nhiệt đới, dài 9km, ngang từ 1 - 4km, nơi cao nhất 202m. Dân quần tụ ở làng đánh cá M’ Pai Bei, đọc trệch từ “Mophei Bây”, nghĩa là 23; phía bắc đảo.

Phía tây, bãi dài chừng 2 km. Mùa này biển động, tàu không thể cập bến, chỉ còn cách duy nhất là trekking chừng 3 km xuyên đảo, len lỏi giữa rừng nguyên sinh ríu rít tiếng chim cùng phong lan và địa lan quyến rũ. Những con suối trong veo, mấy cây k’nia vững chãi và vài đoạn dốc đá lởm chởm.. Bờ tây ầm ào tung bọt trắng xóa như mây, là điểm ngắm hoàng hôn cực đẹp’; bờ đông biển lặng đến sững sờ, cát trắng mịn như nhung. Đảo có gần 2 chục “resort eco” , kiểu nhà sàn hoặc bulgalow. Mái đa phần lợp tranh hoặc lá cọ, vách ván dân dã; một vài nơi lợp ngói, thi thoảng có sử dụng xi măng một cách tinh tế. Có cả nhà Tazan trên ngọn cây và cả nhà lều. Loại lều lớn, có 2 phòng, đặt trong nhà lợp mái tranh thoáng mát. Tất cả đều do tư nhân đầu tư, chỗ nhiều nhất là 15 phòng, còn lại là 7 – 9 phòng, có nơi chỉ mới 3 phòng. Các “resort” đều có tiện nghi tối thiểu, không tivi, không internet, không máy lạnh, điện - nước vừa đủ dùng, chỉ có điện thoại liên lạc lúc cần thiết; nằm lọt thỏm giữa rừng, hoàn toàn biệt lập với thế giới, ngăn nắp và bình yên đến kinh ngạc. Mới chỉ khai thác hơn năm nhưng tiếng lành đồn xa nên công suất phòng gần kín, dù đang mùa thấp điểm.

Giá phòng ở Koh Rong Sanloem mùa thấp điểm từ 30 – 65 usd, còn mùa cao điểm gần gấp đôi. Nếu trong đất liền, giá phòng loại này chỉ 1/3. Nhớ đặt phòng trước, nếu không muốn tự nguyện “hiến máu muỗi đạo” bất đắc dĩ. Nhiều công ty quảng cáo “thiên đường hạ giới”, nhưng chỉ lên đảo vài giờ sau khi vật vờ trên biển gần 3 tiếng mệt nhoài nên ít ai ra tắm. Đa phần ngồi ngắm biển hoặc mua đồ nhậu lai rai nhìn thiên hạ. Còn sức đâu khám phá, tìm hiểu. Cũng như gặp cô gái thùy mỵ, duyên dáng, xinh đẹp. Phải có thời gian tâm tình, trò chuyện, tán tỉnh mới có thể “kết” nhau. Chứ kiểu uể oải“cưỡi ngựa xem hoa” thì người đẹp thật cũng tựa manocanh vô hồn trong tủ kính.

SARACEN - NÀNG TIÊN CÁ.

Rong Sanloem là đảo hoang nên phải chuẩn bị thêm đồ ăn và “đồ chơi” nếu muốn qua đêm. Có thể đi chợ Mới (Phsar Thmey) hoặc ghé cảng cá Phum Nesas, để mua hải sản mang theo vì ngoài đảo chỉ bán đồ ăn kiểu Tây, giá cả đắt đỏ và phải đặt trước. Do tàu lớn không cập cảng được nên phải dùng tàu nhỏ trung chuyển. Khách không mặc juyp bó và đi giày cao gót, nên đội nón rộng vành, đi giày nhựa, mang theo đèn pin, đồ đạc thật gọn nhẹ, hành lý gởi lại khách sạn.

Vịnh Saracen đẹp hơn nàng tiên cá. Mùa mưa bão, nước vẫn trong xanh, hơn mét sâu còn nhìn rõ đáy. Cát nhung trắng mịn tít tắp, bãi rộng và phẳng lạ lùng, không chút gợn sóng. Từng đàn cá nhỏ vô tư đùa giỡn. Khi khách vãng lai rời đảo, Saracen vắng lặng, càng đẹp lạ lùng trong nắng chiều nhợt nhạt. Xa xa, có vài đôi đang tắm biển riêng. Bữa ăn tối nhà hàng gồm cá, mực, khoai tây nướng và cơm chiên; nếu được tăng cường thêm ghẹ, tôm, cá, gà…tự nướng, càng rôm rả. Nước đá thì hơi đắt, giá 1usd/kg. Đêm, rực rỡ và dòn dã pháo bông cây, pháo xẹt, pháo hoa chùm… chào Saracen xinh đẹp còn, hơn cả giao thừa. Bên ánh lửa bập bùng, hát hò vang trời đất, cười nghiêng ngã với những trò hoạt náo sôi động.

Nằm đung đưa trên võng, trước mặt là biển, sau lưng là rừng. Cả vạn vật tĩnh lặng. Mọi thứ đều khẽ khàng. Côn trùng rả rích nho nhỏ, cỏ cây lặng lẽ thầm thì và gió đêm nhẹ nhàng hào phóng. Biển cố rướn người, với tay vào thềm cửa nhưng sợ khách giật mình; nên rón rén, thẹn thùng lấp ló. Chỉ ban ngày, khi có tàu lớn vào bãi, biển mới gợn sóng chút đỉnh rồi lại lặng thầm chờ đợi. Giữa vô thường đảo vắng, đôi khi nửa đêm chợt giật mình bởi những tiếng nhạc trầm buồn. Hóa ra là mưa đêm. Nhà lợp mái tranh. Tiếng mưa dội xuống cũng khẽ khàng xa vắng, trầm mặc gợi nhớ thủa hồng hoang, nhớ mái tranh nghèo năm xưa của mẹ …

BÌNH MINH & HỒ PHA LÊ.

Bình minh ở đảo thường đến sớm. Khách cứ đầu trần, chân không, tha hồ rửa phổi, rửa mắt với đất trời và biển cả. Mỗi resort là một nét duyên, tinh tươm và sạch sẽ. Mấy nhân viên đang tranh thủ vệ sinh bãi biển trước cả bình minh, cào từng cành khô, nhặt từng cọng rác để bãi biển cứ mãi trinh nguyên quyến rũ. Quanh các bulgalow có nhiều loại cây thân thuộc. Nếu dừa, điều được trồng có chủ đích; thì mua, sim, trang, tra, bàng, phong ba, hà thủ ô…cùng nhiều loài chưa biết tên cứ tự nhiên khoe sắc. Mấy loại chim rừng ra biển kiếm ăn, giật mình bay vút khi gặp khách lạ. 2 đầu vịnh toàn đá sa thạch. Vô số cua đá, cứ lách cách, thậm thụt trốn tìm ngộ ngĩnh. Ốc leng bằng đầu đũa, cứ gom thành từng cụm đen đặc cả gang tay nhưng khi mặt trời lên là tản ra với biển. Hình như chúng ngủ đêm nên phải tụ lại?

Phía nam vịnh có những khe suối nhỏ, nước màu trà đá bởi lá mục và đất ẩm. Phía đông có nhiều thác nhỏ róc rách, nước trong veo len lỏi qua các kẽ đá. Lạ lùng nhất là thác ven biển, có nhiều tầng trong khu vực “resort” Freedom. Khá khen cho ai đã khéo léo làm đập tràn, ngăn dòng chảy, tạo thành hồ tự nhiên độc đáo. Phía đầu hồ là thác nước thấp nhưng chảy mạnh, tắm sục kiểu sacuzi hay massage đều rất đã. Lòng hồ bằng đá, nước sâu chừng 1m5, nhìn tận đáy, trong suốt như kính. Nước mát lạnh đến rợn người dù đang mùa hè nóng nực. Dưới hồ có sẵn mấy “ghế đá” quanh 3 chiếc bàn sắt tròn xinh xắn, khách vừa tắm vừa nhâm nhi cocktail. Bên cạnh là nhà hàng tươm tất, có cả phòng thay đồ. Có thể ngồi trong nhà hay dưới tán gốc tra cổ thụ, xòe cành tỏa bóng râm như chiếc dù khổng lồ. Phải nói là thác và hồ quá đẹp, vừa được đặt tên là Pha Lê. Đã đời với biển hoặc rã rời sau trekking mà xuống hồ Pha Lê là mọi nhọc nhằn, phiền muộn đều tan biến.

Dọc bãi biển, còn in vết hình mấy trái tim tổ chảng, kết bằng nến hồng trơ gốc. Chắc lại có màn cầu hôn đáng yêu của mấy chàng Tây lãng tử. Saracen là nơi hẹn hò tình tự lý tưởng, là chốn riêng tư để hưởng tuần trăng mật tuyệt vời. Là nơi tổ chức các hoạt động outdoor training và sinh hoạt cộng đồng hấp dẫn.

Tạm biệt Saracen, lòng vấn vương bịn rịn. Biển, cây và gió lặng im như dỗi hờn xa vắng, trách người vội đến vội đi. Những bông tra vàng rực buổi sáng bỗng đổi màu đỏ nhạt và lụi tàn vào xế chiều. Cứ như mắt người yêu đỏ hoe thương nhớ. 
**Vũ Linh Phương..

Nhận xét